AI CÒN NHỚ ĐẾN ANH ẤY, ĐỈNH CAO CỦA TUYỆT THỰC

10:32 |

MÙA LOA KÈN NỞ

10:31 |
Tháng ba Hà Nội mưa phùn se lạnh
Đến hẹn lại lên Loa kèn nở ngát rồi
Em lặng lẽ đi trong mùa hoa ấy
Mưa bụi vương đầy trong sắc trắng tinh khôi

Những kỷ niệm lại ùa về náo nức
Đi bên anh trong hương ngát la đà
Mưa vẫn rơi cho đất trời gần lại
Để tình yêu sáng mãi một màu hoa.

ĐÓ CÓ PHẢI LÀ YÊU NƯỚC

10:03 |
LâmTrực@

Vụ các báo VNExpress, Thanh Niên, Nông Nghiệp.v.v...đặc biệt là GDVN gọi nhóm Non-U là những người yêu nước đã làm dư luận bất bình. Những kẻ vong nô phản quốc, đám cơ hội chính trị vui mừng ra mặt.

Cách làm báo như vậy là báng bổ vào sự thật.

Sau những phản ứng ấy, nhà báo Duy Quang của báo Đời sống & Pháp luật đã có bài viết thể hiện sự công bằng hơn rất nhiều: Nhận định hành động nhóm “dư luận viên” ngăn cản tưởng niệm liệt sỹ Gạc Ma. Điều này đã thể hiện tinh thần cầu thị của một nhà báo, và theo tôi rất đáng trân trọng.

http://www.doisongphapluat.com/xa-hoi/nhan-dinh-hanh-dong-nhom-du-luan-vien-ngan-can-tuong-niem-liet-sy-gac-ma-a87886.html

Có lẽ, anh Duy Quang cũng như nhiều người khác, sau khi thấy có phản ứng của cộng đồng mạng đã tích cực tìm hiểu bản chất vấn đề và thấy rằng, sự thật là hoàn toàn không phải như các bài mà báo đã đăng.

Xin được cung cấp thêm thông tin về nhóm Non-U để các báo tham khảo về "hành động yêu nước" của họ. Video sau đây cho thấy bản chất của nhóm này.

Và cũng trân trọng kính tặng các phóng viên của VNExpress, Thanh Niên, Tuổi trẻ, Nông Nghiệp...đặc biệt là GDVN về cái gọi là "yêu nước" của các ông với No-U. 

Yêu nước là giật cờ Tổ Quốc ném xuống đường? 

https://youtu.be/zzHxS1_69zs 

Mời xem:



Và đây nữa:



HẢI CHIẾN HOÀNG SA, GÀ NHÀ CẮN NHAU

21:29 |



TUỔI TÁC ĐÂU PHẢI LÀ VẤN ĐỀ

09:10 |

CÙNG CHINH PHỤC CAO NGUYÊN ĐÁ BẰNG XE BÁN TẢI

08:58 |

Tạm thời rời xa chốn phồn hoa đô thị, những con đường tắc nghẽn, chúng tôi sắp xếp hành lí lên xe, tay nắm vô lăng, nhắm hướng cực Bắc của Tổ quốc, khám phá triền văn hóa vùng cao Hà Giang.Chúng tôi lựa chọn cho mình Nissan Navara, Toyoa Hilux và Ford Ratnger – những “chiến binh” Pick-up vừa khỏe, gầm cao, lại có cabin thứ 2 để hành lí rất tiện lợi, phù hợp với những chuyến du ngoạn dài ngày.
Ai cũng muốn trải nghiệm, muốn thử thách bản thân và hòa mình vào thiên nhiên hùng vĩ, để thấy cuộc sống còn muôn vàn điều kì thú mà ta còn bỏ ngỏ. Sẽ là thiếu sót nếu không đề cập đến những con đường quanh co ngoằn nghoèo mạo hiểm mà bất kì “bác tài” nào cũng muốn thử sức, chinh phục. Đã không dưới bốn lần tôi đến với Hà Giang, nhưng chưa bao giờ thôi hết đam mê với mảnh đất này. Bởi tất cả đều giống như một thứ “bùa yêu” khiến mọi người mê mẩn.
Sáng sớm khởi hành từ Hà Nội, cái lạnh thấu xương chẳng ngăn được những trái tim nóng hổi, những đôi chân muốn bước tới. Ba chiếc xe nối đuôi nhau chạy dọc theo quốc lộ số 2, qua Vĩnh Phúc, Phú Thọ, Tuyên Quang, hướng lên những huyện vùng cao của Hà Giang. Đường đồng bằng dường như không phải là nơi để các “chiến binh” pick-up thử sức. Nissan Navara chiếm ưu thế hơn khi sở hữu động cơ diesel khỏe 174 mã lực và hộp số sàn 6 cấp. Chiếc xe mang thương hiệu Nissan thường dẫn đầu và luôn dễ dàng tăng tốc nới rộng khoảng cách với hai chiếc xe còn lại. Tuy nhiên, Toyota Hilux không vì thế mà kém cạnh, những ai cầm lái Hilux luôn dễ dàng làm quen với chiếc xe này. Hilux cho cảm giác lái tốt và sự linh hoạt khi vận hành. Dừng chân nghỉ trưa ở thành phố Hà Giang, hành trình 250km đường đồng bằng chưa chứng minh được nhiều khả năng của những chiếc pick-up, chưa có đối thủ nào thực sự vượt trội khi xếp ba chiếc xe lại với nhau.
Chúng tôi tiếp tục hành trình hơn 40km đi tới Quản Bạ bắt đầu cuộc chinh phục núi đồi. Từ đây hoàn toàn không có khái niệm về những con đường dễ đi, mặt đường ngày một xấu và chiều rộng khổ đường ngày một bó hẹp. Có lúc, hai chiếc xe tránh nhau mà phải ép sát ra phía vực. Chúng tôi đã quen với những tình huống đó nhưng vẫn đề cao cảnh giác vì an toàn luôn là mục tiêu hàng đầu.
Trong 3 chiếc pick-up, Ford Ranger là chiếc có tuổi đời cao nhất, nhưng sự mạnh mẽ và tính bền bỉ của Ranger vẫn khiến “những người bạn đồng hành” còn lại phải e ngại. Phải mất một lúc tôi mới có thể làm quen với chân ga và chân côn của xe vì nó khá nặng, nhưng khi đã quen thì Ford Ranger sẽ cho một cảm giác thật hơn mỗi khi sang số.
Hilux thì khác, những ai từng một lần cầm lái Hilux đều đánh giá cao về sự thân thiện của nó. Vô lăng của chiếc xe dễ dàng điều khiển, cho cảm giác lái tốt. Bàn đạp côn, ga, phanh nhẹ nhàng. Một lợi thế nữa của Hilux là tầm quan sát trong cabin rộng, khi tránh xe đi ngược chiều trên các đoạn đường hẹp, người lái sẽ ít gặp trở ngại hơn khi phải căn chỉnh và quan sát. Cảm giác lên đến đỉnh đèo sau khi cầm lái qua những con đường uốn lượn như thân mình một con rắn thật phấn khích. Khi dừng chân nghỉ tại “Cổng trời” – một điểm cao của Quản Bạ, nhìn xuống, mọi người không khỏi trầm trồ trước vẻ đẹp hùng vĩ mà thiên nhiên ban tặng cho vùng đất này.
Chúng tôi quyết định nghỉ một đêm tại Quản Bạ sau cả buổi chiều vừa đi vừa tác nghiệp, ngắm cảnh dọc cung đường Hà Giang – Quản Bạ. Đứng ở trên cao nhìn xuống Núi Đôi, cả thị trấn Tam Sơn lúc xế chiều ẩn hiện trong sương tạo nên một bức tranh với vẻ đẹp huyền ảo. Ở nơi đây là thế, mỗi mùa, mỗi thời điểm đều mang một vẻ đẹp riêng khó cưỡng.
Mọi người ăn tối với những món ăn dân tộc có thể lạ lẫm với những người miền xuôi, nhưng lại là thứ giản dị, là đặc sản ở miền sơn cước như: thị trâu gác bếp, xúc xích xông khói, rau tầm bóp, măng đắng… Nhấp một ngụm rượu ngô -thứ rượu rất riêng ủ bằng men lá mà chỉ Hà Giang mới có, thấy ấm lòng giữa vùng núi giá lạnh. Đêm nằm trong chăn ấm, nhớ lại những khuôn mặt của trẻ em vùng cao, áo phong phanh lang thang trong sương mà ban chiều vừa tình cờ bắt gặp, tôi thấy ám ảnh. Cố nhắm mắt, vì mai vẫn là cả một quãng đường dài cần chinh phục.
Sáng miền núi phủ sương mờ, tiếng gà gáy, tiếng chó sủa nghe đâu xa lắm. Dưới bản, khói bếp đã lên. Lại một buổi lên đường sớm trong hành trình. Nếu đi từ Hà Giang lên Quản Bạ đã khó, thì đường từ Quản Bạ lên tới Yên Minh, rồi Đồng Văn còn khó hơn. Chạy xe quãng một giờ đồng hồ mà cũng chỉ đi được nửa quãng đường. Đến non trưa mà sương mù vẫn dày đặc. Ba chiếc pick-up luôn bám sát nhau vì tầm quan sát vô cùng bất lợi, nhiều khi ở những đoạn cua tay áo xuống đèo, mọi người phải xuống xi-nhan cho các bác tài để tránh gặp rủi ro. Nhất là những lúc gặp xe đi ngược chiều, hai xe tránh nhau mà khoảng cách chỉ tính bằng centimet. Giữa một bên là vực, một bên là vách núi mà phía trước không nhìn thấy gì thì việc đi trong sương quả thực là nguy hiểm. Ở những đoạn đường “tắm” trong sương mù, đất cứ ướt và nhão ra, mặt cỏ ven đường cũng trơn tuột. Nhiều lúc dừng để tránh xe đi ngược chiều, xe phải táp vào lề toàn cỏ, đến khi xe chuyển bánh lại rơi vào tình trạng lốp xe bị trượt, không bám đường. Những tình huống như vậy đòi hỏi người lái xe phải xử lí một cách thật tỉnh táo, vừa khéo léo lại vừa cần dứt khoát. Cả Ranger và Navara đều dẫn động hai cầu, riêng Hilux là xe dẫn động cầu sau nên hơi khó cho chiếc xe của Toyota khi rơi vào tình huống xấu nói trên. Tất nhiên, chúng tôi đều biết mình cần phải làm gì để tiếp tục hành trình một cách an toàn.
Sau khi nghỉ trưa tại trung tâm huyện Yên Minh, chúng tôi tiếp tục lên đường khám phá cao nguyên đá Đồng Văn. Đây là địa điểm vừa chính thức được UNESCO công nhận là công viên địa chất đầu tiên ở Đông Nam Á. Len lỏi giữa đá và đá là những con đường hiểm trở nhưng đẹp mê hồn. Nhiều khi một bên là núi đá, một bên là vực sâu lởm chởm, khó mà hình dung ra đấy lại là một con đường. Xuyên qua cao nguyên đá, thỉnh thoảng mới gặp một nóc nhà. Nhà cheo leo giữa vách núi, dựa vào núi và được bao quanh bởi những hàng rào đá xếp uốn lượn một cách khéo léo.
Thật ngạc nhiên là ở một nơi chỉ có đá và đá, khô cằn và cô quạnh, thế nhưng nhiều dân tộc thiểu số vẫn gắn mình với mảnh đất này. Người ta vẫn nhìn thấy sự sống qua những ngọn ngô xanh mướt, qua những ruộng cải chỉ vài m2 trồng xen với đá. Phải đến nơi cằn cỗi, thiếu đất và thiếu nước này mới thấy được hết sự khó khăn của đồng bào dân tộc vùng cao. 
Rong ruổi theo những con đường lên tới tận đỉnh Lũng Cú – điểm cực Bắc của đất nước, chốc chốc lại bắt gặp một nhóm trẻ nô đùa. Có em nhoẻn miệng cười hở cả hàm răng sún gần hết, có em đứng nép bên vệ đường vẫy tay chào từ lúc thấy bóng xe đi đến cho tới khi khuất hẳn. Khuôn mặt nào cũng vậy, cứ đỏ ửng và căng lên vì lạnh. Trên những khuôn mặt ấy là những đôi mắt đen tròn đầy nghị lực. Với các em, việc cắp sách, cuốc bộ gần chục cây số đường núi đến trường là một cố gắng lớn mong thoát khỏi cái đói, cái nghèo.
Đường lên Lũng Cú, xe lăn bánh qua đất của người Mông vùng cao với những cái tên như Sín Lì, Ma Lé, Lũng Táo – những cái tên mới nghe đã thấy xa xôi, heo hút. Đường ở đây hẹp, cua liên tiếp, nhiều đá dăm và rất trơn. Tuy nhiên, cả ba chiếc xe đều tỏ rõ ưu điểm của mình qua những đoạn đường khó. Nếu Hilux “háo hức” dẫn đường vượt từng khúc cua này đến khúc cua khác thì Ranger bền bỉ và lì lợm, theo sau nó là một Navara mạnh mẽ nhưng điềm tĩnh.
Đường cứ uốn quanh hết ngọn núi này đến ngọn núi khác, khi lên thì như lên tới trời, khi xuống thì như xuống vực thẳm. Lái xe lúc này vần vô lăng không ngơi. Thi thoảng đoàn xe mới bắt gặp một bản làng, một cánh đồng hoa bạc hà dưới chân núi hay một vườn cải trổ hoa rộng mênh mông trải ra như thảm vàng dọc theo con đường. Đường khó đi thế nhưng cũng thơ mộng là thế.
Chúng tôi lên được đến cột cờ Lũng Cú thì trời cũng đã xế chiều. Những tia nắng hoàng hôn càng làm sắc cờ Tổ quốc thêm thắm đỏ. Cờ bay phần phật trong gió, người đứng dưới mà cảm thấy tự hào vì đang được có mặt ở vị trí thiêng liêng này.
Trở về thị trấn miền núi Đồng Văn nghỉ ngơi, chúng tôi dự định sáng ngày thứ ba sẽ vòng sang Mèo Vạc rồi mới quay lại thành phố Hà Giang với hành trình khoảng 150km. Ba chiếc pick-up lại được dịp thử sức mạnh và cả sức bền. Cõng cả người, cả đồ trên xe, “những chiến binh” lần lượt vượt đỉnh Mã Pì Lèng – con dốc cao hình sống mũi ngựa, vượt dốc chữ M lên xuống một cách lắt léo.
Quãng đường về, vẫn còn có quá nhiều điều gây ấn tượng trong tôi về vùng đất này. Hình ảnh sông Nho Quế vẫn xanh màu xanh muôn thưở, ẩn hiện trong mây. Hình ảnh một em bé dân tộc lấm lem, một tay cầm đèn pin, một tay cầm cuốc, đi ra từ mỏ quặng Mậu Duệ lộ thiên chứa antimon. Hình ảnh của núi non trùng điệp, kì vĩ đến lạ thường. Hình ảnh một anh chàng say rượu ngủ vắt vẻo trên lưng ngựa sau phiên chợ sáng… Tất cả cứ như trong một bức tranh mà ở đó vẻ đẹp của thiên nhiên và sự giản dị của con người quyện vào nhau.
Mất một ngày để đi từ Đồng Văn về tới Hà Giang, sáng ngày cuối cùng chúng tôi khởi hành về Tuyên Quang rồi đi theo đường 279 rẽ sang hướng Bắc Quang –Bảo Yên, sau đó dự định đi tiếp Mù Căng Chải để ngắm những công trình ruộng bậc thang nổi tiếng. Nhưng trời bắt đầu đổ mưa, đường 279 vì thế mà khó đi hơn rất nhiều, con đường này ngày nắng thì bụi mù mịt, đến khi mưa thì những chiếc xe lại đánh vật với bùn. Qua những đoạn toàn bùn đỏ đặc quánh, nhìn chiếc Navara leo qua những cái rãnh lớn mà lốp xe tải để lại, rồi chiếc Hilux khéo léo đi qua giữa vũng bùn, Ranger “nghếch” đầu gầm gừ qua một chiếc cầu tạm mới thấy sự thú vị của pick-up và offroad.
Tới Phố Ràng (Bảo Yên – Lào Cai) thì cũng đã quá trưa, sau khi nghỉ ngơi và bàn kế hoạch hành trình, mọi người quyết định quay về Hà Nội sớm hơn dự định. Thời tiết ngày càng xấu đã gây cản trở cho hành trình chinh phục núi đồi phía Bắc. Nhưng, từng đó cây số, từng đó kiểu đường cũng đủ để chúng tôi kịp nhận ra một Nissan Navara mạnh mẽ, một Toyota Hilux linh hoạt và một Ford Ranger bền bỉ.
Về Hà Nội, nhớ Hà Giang, nhớ quãng đường hơn 1200km, và nhớ cả những chiếc pick-up. Có lẽ, sẽ sớm thôi, chúng tôi lại lên đường.
Autonet

CHỈ CẦN MỘT LỜI NGƯỜI NÓI VẪN CÒN THƯƠNG

08:34 |



Chỉ cần một lời người nói vẫn còn thương
Bất chấp gió sương, em sẽ quay đầu lại
Ôm chặt lấy người và ở bên người mãi
Dành hết tim yêu để nối lại duyên mình.
Chỉ cần một lời người nói vẫn còn tin
Muốn được cùng em ngắm bình minh mỗi sáng
Tất cả tủi hờn làm trái tim vỡ rạn
Em sẽ quên đi...nhẹ nắm lấy tay người.
Chỉ cần một lời người nói muốn em vui
Muốn được thấy em luôn mỉm cười rạng rỡ
Em sẽ về trở về dù muôn ngàn cách trở
Ngồi xuống cạnh bên, nắm giữ hạnh phúc này.
Chỉ cần một lời người muốn nắm bàn tay
Xóa hết đắng cay của những ngày tháng cũ
Em sẽ lại tin và một lòng gìn giữ
Sẽ về bên anh giũ bỏ hết nhọc nhằn.
Lai Ka

THẾ NÀO LÀ CỜ VÀNG

08:23 |

HÀ NỘI NGÀY MƯA PHÙN

16:49 |
Lâu lắm rồi tôi mới có dịp trở lại Hà Nội, nhất là vào mùa đông, có mưa phùn và cái lạnh cắt da. Lang thang một ngày dù không trọn vẹn nhưng cũng cho tôi nhiều cảm xúc về Hà Nội.
Hồ Gươm...
Hồ Gươm.
Cầu Long Biên.
Cầu Long Biên.
Một khúc sông mùa nước cạn.
Một khúc sông mùa nước cạn.
Băng qua đường...
Băng qua đường...
Hồ Tây.
Hồ Tây.
Một ngày mưa.
Một ngày mưa.
Hà Nội một ngày mưa phùn
Hà Nội một ngày mưa phùn
Hoa...
Hoa...
Phố.
Phố.

BẠN ĐỒNG HÀNH

16:48 |

EM YÊU CHỊ

08:36 |

Ngày tôi học cấp ba chẳng mấy khi tới nhà thằng bạn học cùng lớp chơi vì khi ấy tôi cũng không thân với nó lắm. Chỉ biết nhà nó có bà chị khá là nổi tiếng ở trường cấp 3 vì học giỏi. Tôi lại thầm nghĩ: Con gái học giỏi thì xinh làm sao được. Mà thằng nào trong lớp tôi chả có chị gái, nên tôi cũng chẳng mấy bận tâm tới bà chị thông minh của thằng bạn làm gì.
Rồi tôi đỗ đại học, năm đầu tiên khi về nghỉ tết, chúng tôi có hẹn nhau vào nhà thầy giáo chủ nhiệm chơi. Tôi cùng mấy thằng bạn cùng lớp tới nhà thằng bạn chơi và rủ nó đi cùng luôn, tiện thể cho biết nhà. Và cũng có một chút tò mò xem chị gái nổi tiếng của thằng bạn như thế nào mà thiên hạ cứ đồn ầm lên thế. Khi đó, cạnh nhà thằng bạn còn có cô bé thanh mai trúc mã của nó. Chả là bọn nó lớn lên cùng nhau từ tời còn “chổng cời” tôi thì biết mặt cô gái đó, chúng nó đi cùng nhau suốt.
Đến nhà thằng bạn thì chỉ thấy có bố mẹ nó và mấy thằng cùng lớp, chả thấy bà chị của nó đâu. Trong lòng có chút thất vọng. Trong lúc mấy đứa đứng chơi ngoài sân thì thấy nhà hàng xóm có hai cô gái cao ráo như nhau trẻ như nhau và cả hai cùng rất xinh. Nhưng con bạn thanh mai trúc mã của thằng bạn tôi có vẻ lép vế hơn cô kia. Cô ấy mang những nét đẹp sắc sảo và thông minh hơn nhiều. Đôi mắt to như biết cười. Hai người đi sang nhà thằng bạn tôi khá tự nhiên.Tôi đoán cô ấy là bạn của hàng xóm nhà thằng bạn.

Ai ngờ, vừa về tới sân, nàng mỉm cười:
Mấy đứa tới đợi Hoàng nhà chị à?
Trái tim tôi như rụng xuống nền sân gạch khiến nó đau đớn tới ghẹt thở. Tôi không nghĩ mình lại có thể có cảm giác mãnh liệt như thế với một bà chị của thằng bạn học. Quả thật, gái thông minh hoàn toàn có thể rất xinh đẹp! Lúc ấy, tôi chỉ mong, thằng bạn tôi thay quần áo lâu thật lâu vào, nếu không, nó có thể mời chúng tôi ở lại chơi ăn cơm rồi chiều hẵng tới nhà thầy thì tốt biết mấy! Vừa nghĩ xong thì nó thò đầu ra hét: Đi thôi! Lúc ấy, tôi thấy mình thật điên rồ!
Trái tim tôi bỏ rơi ở nhà thằng bạn mà “chị ấy”, à không, tôi đã thầm gọi “chị ấy” là nàng rồi, nàng thì chả nhặt cho.
Tôi như kẻ mất hồn. Hình ảnh nàng cứ ám ảnh trong tâm trí tôi, kể cả là trong giấc mơ. Tôi thực sự biết mình bị tình yêu sét đánh mất rồi. Nhưng khổ một nỗi nàng hơn tôi tới bốn tuổi. Bốn tuổi không phải là chuyện nhỏ. Nhưng trái tim tôi không coi đó là vấn đề khiến nó không nên yêu nàng nữa.
Tôi chịu khó tới nhà thằng bạn chơi nhiều hơn trong suốt cả dịp tết. Nhưng nó càng khiến tôi đau lòng thêm. Vì nàng thường xuyên vắng nhà, nếu không, tôi sẽ thấy nàng đi cùng một anh nào đó tới tận nhà. Khi nào nàng cũng thật xinh đẹp và đáng yêu. Nụ cười như hoa ấy càng khiến tôi mê dại hơn.
Tôi bắt đầu thấy mình ghen tuông với những người con trai là bạn học cùng lớp với nàng. Tôi âm thầm trách bố mẹ tôi sao không sinh tôi trước bốn năm để tôi có thể học cùng lớp với nàng chứ không phải là thằng em trai của nàng chứ.
***
Kết thúc kỳ nghỉ tết, tôi trở lại trường. Tôi biết nàng học cùng thành phố với tôi. Chúng tôi chỉ cách nhau có hơn ba cây số. Nhưng tôi không sao có đủ can đảm mà tới gặp nàng. Mà tại sao một thằng học cùng em trai lại tới gặp nàng làm gì chứ?
Tôi vào face của thằng bạn mình và lục lọi ở đó tìm face của nàng. Ngắm nàng hàng đêm, nhìn nàng cười rồi cười theo, nghe nàng buồn mà buồn theo. Tôi lập một face mới để có thể nói chuyện với nàng. Và quả thật,chúng tôi vô cùng hợp nhau và ăn ý.Tôi gọi nàng là bạn và nàng cũng gọi tôi như thế. Nhưng chúng tôi chưa bao giờ nói chuyện hẹn gặp nhau ở ngoài, nàng bảo:
Những thứ tận mắt nhìn thấy, nghe thấy, nhìn thấy còn không đáng tin. Làm sao có thể tin một thứ không nhìn thấy, không nghe thấy và cả không cầm nắm được. Nàng bảo tôi cứ coi nàng như một người bạn xa xôi để có thể chia sẻ cùng nhau những vui buồn là được rồi.
Trái tim non nớt của một chàng trai khiến tôi không thể nào không chế được tình cảm của mình dành cho người con gái ấy. Cứ thế, tôi yêu thầm nàng suốt hơn ba năm, cho tới khi tôi ra trường, còn nàng đã có một công việc ổn định ở thành phố của quê tôi. Mặc dù trong thời gian học đại học, tôi cũng có cố gắng yêu một vài người để tìm cách quên nàng ,nhưng đều không thể, chỉ vài tháng là chúng tôi lại chia tay. Tôi không thể nào để người con gái khác có thể bước sâu vào trái tim mình được nữa. Bởi ở đó đã có nàng. Chị của thằng bạn tôi!
***
Tôi mặc dù kém nàng bốn tuổi, nhưng khi đi bên nàng, tôi thấy mình hoàn toàn là một người đàn ông trưởng thành và vững trãi. Tôi nhất định phải xin việc ở nơi gần nàng. Nhưng rồi có chuyện xảy ra, nàng ở cùng cô em gái hàng xóm. Và những lần chúng tôi và em trai nàng tới phòng hai người chơi, Lan đã thầm yêu thương tôi mà tôi không biết, bởi tôi còn mê mải yêu nàng, mê mải nhìn ngắm nàng một cách vụng trộm.
Một hôm, tôi đi làm về thì nhận được điện thoại của nàng, trái tim tôi chỉ muốn nhảy khỏi lồng ngực:
A lô, Bình à, tối qua chị ăn cơm nhé!
Vâng, em qua luôn nhé!
Khi tôi tới, thấy căn phòng có ánh nến, một bàn ăn nhẹ nhàng những được bày đặt khá đẹp còn có cả một lọ hoa hồng trên đó. Nhìn không khí đó, tôi như nghẹn thở, lẽ nào nàng mời tôi?
Nhưng khi Lan mỉm cười bước ra, tôi đã hiểu tất cả. Thì ra, nàng chỉ giúp Lan mời tôi tới còn nàng đã đi đâu mất rồi. Trái tim tôi chùng xuống, héo rũ như cây mùng tơi úng nước. tôi cố giữ vẻ mặt của mình cho khỏi chảy xuống, cố kéo lên một nụ cười và cố nuốt mấy món ăn vốn là sở trường của tôi. Nhưng hôm nay tôi thấy mình như nuốt rơm rạ vào bụng. Có lẽ Lan cũng thấy được nét vui vẻ ngượng ngạo của tôi nên cô ấy cũng không được rạng ngời như lúc tôi đến. Ánh mắt Lan buồn buồn nhìn tôi. Nét xinh đẹp nơi khóe môi hơi trễ xuống.
Khi tiễn tôi về, Lan thỏ thẻ: Anh Bình không thích không khi tối nay sao? Lan nấu ăn không ngon hả anh Bình?
Tôi khẽ cười:
Không, Lan nấu ăn ngon lắm, không khí cũng rất tuyệt. Chỉ là anh hôm nay có chút không vui, vì công việc thôi. Bây giờ anh phải về, xin lỗi em, khi khác gặp lại.

Đêm ấy, tôi không ngủ được. Tôi vào facebook, tôi muốn nhìn thấy người con gái mình yêu. Tôi thèm muốn được ôm nàng, được hít mùi thơm trên cơ thể nàng, muốn được hôn lên đôi môi dịu dàng và như hoa kia… Nỗi thèm khát đó như đốt cháy cả tâm can tôi. Chưa bao giờ có người đàn bà nào lại khiến tôi phải điên đảo lên như thế. Hay là ngay từ đầu, nàng đã bước vào trái tim tôi và khiến tôi đảo điên vì nàng nên không còn ai có thể khiến tôi điên vì họ được nữa.
Tôi không thể yêu nàng chỉ vì tôi kém nàng bốn tuổi thôi sao? Nhất định tôi không cam tâm vì điều đó. Mà hình như, nàng cũng chưa có người yêu. Tại sao một cô gái như nàng lại không có người theo đuổi, có thể, nàng đã có ai trong lòng rồi chăng?
Tôi nhắn tin cho nàng:
Nếu như, tôi nói, tôi yêu em! Thật lòng yêu em. Em có tin tôi không?
Hôm sau, tôi run run hồi hộp mở face, em chỉ nhắn lại một tin duy nhất:
Em tin! Nhưng niềm tin đó cũng là ảo giác mà thôi!
***
Mẹ tôi đang hì hụi nấu ăn trong bếp, dáng người mẹ vẫn còn trẻ trung lắm. Người ta nói, người đàn ông có xu hướng muốn lấy người phụ nữ giống với mẹ mình.Tôi cũng thấy mình có ý đó. Mẹ tôi xinh đẹp, hiền dịu và đảm đang vô cùng. Khi nào có chuyện gì, mẹ cũng nhẹ nhàng khuyên bảo tôi, nhiều khi tôi cảm giác mẹ tôi như là người bạn vậy. Nhưng chuyện tôi yêu nàng,, tôi âm thầm giữ kín suốt hơn bốn năm, có lần mẹ cũng hỏi tôi có người yêu chưa, nhưng tôi đều lắc đầu.
Nhưng hôm nay, tôi lại muốn kể với mẹ. Tôi dò ý ban đầu:
Mẹ, nếu con yêu người hơn tuổi thì sao?
Mẹ nhìn tôi một lát, rồi mỉm cười:
Không sao, nhưng nếu hơn nhiều quá, sau này sẽ thiệt thòi cho người phụ nữ, mà con cũng là người chịu thiệt.
Tại sao vậy mẹ?
Người phụ nữ khi nào cũng chín chắn trước con, nếu con lấy người hơn tuổi, con có đủ chín chắn hơn cô ấy không? Và sau này nữa, khi người đàn ông bước vào độ tuổi bốn mươi, là độ tuổi sung sức nhất, thành đạt nhất và toại nguyện nhất về mọi thứ: ngoại hình, tiền bạc, sinh lí thì người phụ nữ khi ấy lại là giai đoạn khó khăn nhất. Đó, không phải là đỉnh cao của họ nữa. Người phụ nữ luôn có cảm giác, tới ngưỡng đó là họ đang bước xuống bên kia dốc rồi con ạ! Họ chỉ có thể đi xuống chứ không lên được nữa. Đời sống vợ chồng khi đó như hai cuộc hành trình ngược nhau. Sẽ rất khăn cho cả hai người.

Nhưng nếu vì tình yêu!
Cuộc sống hôn nhân không giống như khi người ta yêu nhau đâu con!
Hôm đó, nằm vắt tay lên trán, tôi vẫn không thể nào xua đi hình ảnh của em. Nếu những thứ mẹ tôi nói là thật, thì tôi vẫn tin rằng, không vì thế mà tôi có thể dừng yêu em được! Nhưng có thể, tôi nên nghĩ cho em. Hơn nữa, em cũng chưa bao giờ nói yêu thích tôi, chỉ là tôi đơn phương mà thôi.
***
Noel, tôi nhận lời đi chơi cùng Lan. Em vui lắm, em còn tặng quà tôi, bắt tôi mở ra bằng được ngay lúc ấy. Chiếc khăn len màu tro được đan khéo léo và vừa vặn với tôi, tôi không thể nghĩ Lam lại có thể khéo léo và kỳ công vì tôi như thế. Lòng tôi có chút cảm động. Nhưng khi quàng chiếc khăn lên cổ, tâm trí tôi lại chỉ nghĩ tới hình ảnh nàng dịu dàng ngồi thâu đêm đan cho tôi chiếc khăn ấy. Khi tôi nắm tay Lan, tôi đã nói:
Cảm ơn em, Mai à!
Noel, tôi nhận lời đi chơi cùng Lan. Em vui lắm, em còn tặng quà tôi, bắt tôi mở ra bằng được ngay lúc ấy. (ảnh minh họa)
Lan Nhìn tôi, đôi mắt cô áy mở to hết cỡ, còn tôi thì bàng hoàng trước chính những lời mình nói ra. Tôi không nghĩ mình lại có thể gọi tên nàng ngay chính giây phút ấy. Lan bắt đầu khóc, em hét lên:
Anh thật độc ác!
Lan bỏ chạy, tôi vội nắm tay em:
Anh xin lỗi!
Lan nhìn tôi, mắt cô ấy đầy nước:
Mai nào? Anh yêu Mai nào? Không lẽ là chị ấy sao? Anh nói đi!
Tôi nhìn Lan, rồi lặng lẽ gật đầu. Đôi tay Lan buông thõng, tôi cũng không còn nắm tay cô ấy trong tay mình nữa. Lan như không thể tin những gì tôi vừa thú nhận. Cô ấy càng khóc nức nở hơn.
***
Căn phòng tối, tôi không muốn bật đèn, tôi để mình ngồi im trong bóng tối để nghe rõ ràng trái tim mình đang khao khát điều gì. Chỉ có Mai, nó chỉ nhắc tôi tới duy nhất người con gai ấy. Nhất định, tôi không muốn mất nàng trong đời.
Tôi lên face, và nhắn cho nàng:
Dù là ảo giác, anh vẫn muốn em biết, anh yêu em nhiều như thế nào? Và dù là ảo giác, anh vẫn muốn tin, em cũng yêu anh!
Nhưng hai ngày, rồi một tuần, tôi vẫn không thấy nàng nhắn lại. Lẽ nào, nàng giận tôi.
Tôi tới phòng nàng ở. Có vẻ yên tĩnh hơn những lần tôi đến, không còn nghe tiếng véo von của Lan. Tôi nhẹ bước chân hơn. Chiếc cửa khéo hờ, tôi lặng nhìn qua cửa xổ còn mở, nàng đang ngồi trước máy tính, và tôi không thể tin vào mắt mình, nàng đang đọc tin nhắn của tôi. Chỉ có mấy chữ ấy, mấy chữ tôi đã thuộc lòng mà nàng cứ ngồi trân trân nhìn nó. Nàng không đáp lại, chỉ nhìn thôi. Trái tim tôi như vừa hẫng mấy nhịp. Lẽ nào, nàng thực sự yêu tôi, à không, yêu anh chàng giấu mặt ấy nhưng cũng chính là tôi.
***
Lan ngồi cạnh tôi, người con gái vốn dĩ khi nào cũng tươi cười, nhí nhảnh hôm nay lại nhìn tôi thật lạ. Đôi mắt trở nên trầm tư buồn bã. Tôi nghĩ cô ấy vẫn còn giận tôi. Lan lên tiếng trước:
Em chuyển nhà rồi, không ở cùng chị Mai nữa. Em nghĩ, mình đã quá tham lam và ích kỉ.
Tôi im lặng nghe Lan nói, vì tôi biết, có lẽ cô ấy cần có người nghe cô ấy giãi bày:
Anh Bình, anh biết không, Lan yêu anh từ ngày học trung học. Sau này, khi biết anh làm cùng thành phố, em đã nhất định xin việc ở đây. Em rất vui khi được ở gần anh, lại được ở cùng chị Mai. Chị ấy trầm lặng ít nói, nhưng khi nào cũng dịu dàng và quan tâm em. Khi em nói: chị hãy giúp em làm cơm mời anh, chị ấy cũng gật đầu. Khi em nói: chị hãy giúp em đan khăn cho anh, chị ấy cũng nhận lời. Có khi đan được gần nửa chiếc, em vì táy máy muốn đan thử mà làm sai mấy mũi, chị ấy nhất định tháo ra đan lại từ đầu. Chị ấy bảo, nhất định chiếc khăn này không được có lỗi nào. Em đã cảm động biết bao.
Tai tôi như ù đi, thì ra, tất cả những thứ đó là em lặng lẽ làm cho tôi. Vì muốn Lan có được tình yêu của tôi. Giọng Lan vẫn đều đều, có vẻ cô ấy đã chuẩn bị tâm lí trước để nói chuyện với tôi:
Nhưng khi nghe anh nói: Cảm ơn em, Mai! Đôi chân em khi ấy như tan ra, em không thể nào đứng vững được nữa. Hóa ra, trong cuộc đời này, có nhiều thứ có thể ngượng ép, chỉ tình yêu là không thể. Có những thứ có thể giấu giếm, chỉ tình yêu là nhất định không.
Và có một lần em tới phòng anh, em đã nhìn thấy nick Facebook của anh, không phải là Face anh nói chuyện với em. Và đêm em bỏ về ấy, em đã thấy chị ấy ngồi cả tiếng đồng hồ trước tin nhắn từ face đó của anh cho chị ấy. Em đã chui vào trong chăn mà khóc. Thì ra, chỉ là em quá ngốc, em mới là kẻ thứ ba giữa hai người! Chị ấy cũng biết điều đó! Chị ấy biết face đó là của anh từ lâu rồi. Chị Mai là một người con gái rất thông minh và nhạy cảm.
Tôi lau giọt nước mắt trên má Lan:
Lan à, anh xin lỗi em! Em là cô gái hiểu biết! Nhất định sẽ có người xứng đáng hơn anh yêu em!
Con đường từ đó tới phòng nàng sao mà xa quá. Mọi khi, tôi thấy nó khá gần, nhưng hôm nay, tôi đã chạy hết sức mình mà vẫn thấy mãi chưa tới. Tôi muốn mình có thể bay tới trước mặt nàng ngay tức khắc.

Nàng mở cửa, nhìn tôi ngạc nhiên:
Bình, em tới tìm Lan sao, Lan…
Tôi ngắt lời nàng:
Không, em tới tìm chị!
Nàng có chút ngạc nhiên, nhưng rồi nàng khẽ gật đầu:
Ờ, có chuyện gì thế em?
Tôi nắm tay nàng, nhìn thật lâu vào đôi mắt đen dịu dàng ấy:
Em chỉ muốn nói là: Em yêu chị!
Mai giằng tay ra khỏi tay tôi, nàng lùi lại:
Không được, em biết là không được mà, chị hơn em tới bốn tuổi, bố mẹ không ai đồng ý với chuyện này cả.
Mặc nàng nói gì, tôi ôm nàng vào lòng mình, thật chặt khiến nàng không thể vùng vẫy:
Mai à, anh yêu em! Dù có kém em mười tuổi thì anh vẫn yêu! Chỉ cần mình yêu nhau thôi!

TIẾNG SÚNG VẪN VANG GIỮA THỜI BÌNH

08:26 |
Một trong những clip hiếm hoi được công bố về sự khốc liệt của cuộc chiến ngăn chặn cái chết trắng. Sự liều lĩnh, manh động cũng như trang bị vũ khí nóng, thậm chí là cả chó săn nữa của các đối tượng mua bán, vận chuyển trái phép ma túy...
Có thể thấy rằng mỗi lần đánh án là một lần bước vào cuộc chiến, sự hiểm nguy và bao nỗi lo âu của người thân.
Hôm nay nghe kể về một câu chuyện vui nhưng có thật. Là một nhóm trinh sát khi bắt đối tượng buôn ma túy, bất ngờ phát hiện trong người hắn có lựu đạn... lúc đó một trinh sát phải khéo léo gỡ quả lựu đạn đang chờ nổ kia ra, cũng như trấn an mọi người rằng " mọi người quay mặt đi, nếu có nổ còn dễ nhận dạng"...

QUYẾT TÂM

08:16 |

BỖNG CÓ MỘT NGÀY

18:07 |
BỖNG CÓ MỘT NGÀY
Bỗng có một ngày ta chẳng thấy người đâu
Hôm qua còn nhau mà hôm nay xa cách
Những tủi hờn này phải tìm ai để trách
Quen với yêu thương nên sợ những lạnh lùng.
Bỗng có một ngày chúng mình hóa người dưng
Ta níu yêu thương đã từng trao khi trước
Có những chuyện buồn chẳng có ai biết được
Biết đến bao giờ..mình có thể bước qua.
Bỗng có một ngày chúng mình cứ cách xa
Người buông tay ta dễ dàng hơn khi nắm
Bao nhiêu ngọt ngào mình cùng nhau cố gắng
Cũng đã theo mây trôi đến tận phương nào.
Bỗng có một ngày tất cả những khát khao
Chỉ còn mình ta muốn gửi trao người mãi
Còn người nơi đâu có bao giờ dừng lại
Để nhớ đến ta đang khắc khoải đợi chờ.
Bỗng có một ngày tan vỡ cả giấc mơ.
Lai Ka

HƯƠNG VỊ CHO NGÀY MƯA

17:56 |

Vào những ngày mưa phùn nồm ẩm và lạnh, bưng chén cơm trắng với cá kho tộ thì còn gì thú vị hơn!

Cá kho tộ mềm thơm cho bữa cơm ngày mưa 1


Cá kho tộ mềm thơm cho bữa cơm ngày mưa 2

Cá kho tộ mềm thơm cho bữa cơm ngày mưa 3

Bạn cần chuẩn bị những nguyên liệu sau cho món cá kho tộ:

- 1 con cá bông lau hoặc cá lóc
- Hành lá
- Tỏi, tiêu
- Nước mắm ngon, đường
Cá kho tộ mềm thơm cho bữa cơm ngày mưa 4Cá kho tộ mềm thơm cho bữa cơm ngày mưa 5

Cá bông lau làm sạch sẽ, móc ruột. Thoa một lớp giấm bên ngoài rồi lấy dao cạo sẽ sạch nhớt. Cắt cá thành từng khoanh vừa ăn chừng 1 đốt tay. Ướp cá với tỏi băm và tiêu sẽ làm cá không còn tanh nữa.
Cá kho tộ mềm thơm cho bữa cơm ngày mưa 6Cá kho tộ mềm thơm cho bữa cơm ngày mưa 7

Bắc nồi nóng, cho 2 muỗng canh dầu ăn + 2 muỗng canh đường vào đun cho đến khi đường tan ra và chuyển sang màu cánh gián. Cho đầu hành trắng băm nhuyễn vào phi thơm.
Cá kho tộ mềm thơm cho bữa cơm ngày mưa 8Cá kho tộ mềm thơm cho bữa cơm ngày mưa 9

Tắt bếp, cho cá vào . Cho 1 muỗng canh nước mắm ngon vào đảo đều. Đậy nắp lại nhưng vẫn để trên bếp. Hoặc nếu thích bạn sẽ cho cá vào một cái tộ hoặc nồi đất kho liu riu thì càng ngon hơn nữa vì sức nóng âm ỉ của nồi đất sẽ làm gia vị ngấm từ từ vào cá thêm đậm đà.

Cá kho tộ mềm thơm cho bữa cơm ngày mưa 10

Khi nào gần ăn bạn mở bếp trở lại cho sôi bùng lên, sau đó mở lửa nhỏ cho nước kho keo lại, mỡ cá trong vắt là được.
Cá kho tộ mềm thơm cho bữa cơm ngày mưa 11Cá kho tộ mềm thơm cho bữa cơm ngày mưa 12

Rắc hành lá cắt nhuyễn, tiêu xay, ớt lên trên.
Cá kho tộ mềm thơm cho bữa cơm ngày mưa 13
Nói đến ẩm thực miền đồng bằng Nam Bộ thì không thể không nhắc đến canh chua, cá kho tộ. Món cá kho tộ từ lâu đã ở trong tiềm thức của những người con miền Nam hào sảng. Chỉ cần nồi cá kho tộ, bát cơm trắng, vài trái ớt, mấy cọng rau xanh bứt trong vườn nhà.... mà hễ có khách lạ hay quen ghé ngang thì chủ nhà cũng kêu bầy trẻ dọn thêm đôi đũa cái chén với lời mời: "làm mấy hột bỏ bụng nghen!"

Cá kho tộ mềm thơm cho bữa cơm ngày mưa 14

Món cá kho tộ là món ăn thương ăn nhớ. Đặc biệt vào những ngày mưa dầm rả rích, bưng chén cơm trắng với cá kho tộ thì còn gì thú vị hơn! Chúc bạn thành công và ngon miệng với món ăn này nhé
!